Mùa lễ Vu Lan đặc biệt
Thiên Bình
Ảnh: Mùa Vu Lan đặc biệt (nguồn Vietnamnet)
Mấy ngày nay tôi nhận được rất nhiều cuộc gọi, tin nhắn từ anh em bạn bè thân thiết đến những bạn facebook chưa từng quen về những thông tin liên quan đến phương án chống dịch sắp tới, đặc biệt là của Thành phố Hồ Chí Minh và thành phố Hà Nội.
Bạn có chụp kèm theo rất nhiều các tin nhắn bắt đầu bằng mẫu câu: “Ê! Bí mật nhé!”, “Đọc xong xóa đi!”, “Đừng gửi cho ai!”, “Biết vậy thôi nhé”... và kết thúc bằng một đoạn copy & paste giống nhau đến từng lỗi chính tả gửi hầu như tất cả các nhóm kín.
... Tất nhiên, tôi không thể có câu trả lời chính xác cho bạn.
Điều duy nhất tôi có thể làm với mọi người quanh mình lúc này là động viên họ. Tôi có thói quen là tuyệt đối không khuyên trực tiếp ai đó một điều gì nếu họ không đề nghị và cho dù có đi nữa thì số lượng lời khuyên của tôi đưa ra vẫn rất ít ỏi. Thật ra tôi rất cân nhắc và cẩn trọng khi khuyên ai đó vì tôi nghĩ rằng tôi không thể hiểu hết những gì họ phải trải qua.
Khi bạn hỏi tôi “Nhà em có người dương tính rồi, em thật sự lo lắng vì nếu người ấy qua đời em không biết phải sống sao...”. Thật ra rất dễ dàng để động viên “Không sao đâu em ơi, bệnh này chỉ có một số ít diễn biến nặng và có rất ít trường hợp không may nên đừng lo nhiều”.
Nghe qua thì thật là nhẹ nhàng và an toàn với số thống kê toàn cảnh đại dịch nhưng đối với gia đình, với người thân và với người thương thì % ít ỏi ấy nếu không may xảy ra thì đó là sự mất mát tột cùng, một khoảng trống mà vĩnh viễn cả kiếp này có thể không bao giờ khỏa lấp được.
Chúng ta hay tự đánh lừa mình bằng con số chỉ có tầm 20% số ca bệnh có diễn biến nặng và nghĩ rằng con COVID-19 này không mấy nguy hiểm. Tôi chỉ xin nhắc anh chị rằng khi tôi viết những dòng chữ này thì từ đầu dịch đến nay Việt Nam có hơn 320.000 ca nhiễm, 20% của con số hơn 30 vạn kia rõ ràng không hề nhỏ nhoi như ta nghĩ.
Cuộc sống trong đại dịch vẫn tiếp diễn với những ca bệnh đột quỵ, viêm gan, chấn thương, đau ruột thừa, viêm tụy cấp... vì thế lực lượng y tế và các ngành chức năng đã hoạt động gấp mấy lần công suất để đảm bảo an toàn tính mạng cho nhân dân.
Số ca tử vong do COVID-19 tại Việt Nam tính đến 20/8 là 7.540 người và cũng tương đương với 7.540 sự tiếc thương, đau xót vô hạn trong tim những người thương yêu của họ. Dịch bệnh không chỉ là sự tang thương trên bản tin thời sự ở những quốc gia tận đâu đâu như hồi năm ngoái mà nó đã ở ngay cạnh chúng ta, ngay cạnh tổ ấm của mỗi người.
Hôm qua, các giải pháp tiếp tục được chính quyền thành phố Hồ Chí Minh đưa ra sau 43 ngày thực hiện chỉ thị 16 (chưa kể chỉ thị 15 trước đó) để quyết tâm khống chế dịch bệnh hướng đến mục tiêu cuối cùng để bảo vệ sức khỏe và tính mạng của nhân dân. Giải pháp này (thật ra là bất kỳ giải pháp nào) không thể làm hài lòng tất cả người dân thành phố nhưng đây là điều không thể không làm.
Quân đội, công an đã vào cuộc chống dịch từ lâu chỉ là bây giờ họ được nhân dân tin cậy trao thêm nhiều chức năng, nhiệm vụ trong tình hình mới. Vì vậy không có gì phải quá thanh động, ồn ào rỉ tai và lan truyền những tấm ảnh trôi nổi trên mạng với đầy xe bọc thép, súng ống... để tỏ ra mình là người thạo tin.
Sự bức bối, dồn nén và mệt mỏi của một bộ phận người dân là điều có thật, mất mát, suy sụp và kiệt quệ tài sản là điều có thật nhưng đại dịch này là tai họa chưa từng có trên toàn cầu, chính quyền và nhân dân đang đứng trước những tình huống khó khăn chưa từng có vì thế chúng ta cần phải cảm thông, chia sẻ và tin cậy lẫn nhau để thực hiện quyết sách thì mới hi vọng đến chiến thắng cuối cùng.
Mọi con số trong báo cáo chỉ là con số nhưng mạng người và mất mát là thật trong mỗi mảnh đời. Cái quý nhất đối với sinh mệnh con người là hơi thở và con virus này đang đánh vào hơi thở. Vu Lan năm nay nhiều bông hồng trắng hơn do COVID-19 để nhắc chúng ta trân quý hơn sự hiện diện của người thân trong đời. Những ngày “người cách ly với người” lại giúp chúng ta gần hơn với những người thương yêu nhất.


Nhận xét
Đăng nhận xét